Home » » Cù Công Tạo - Thủ Lĩnh Trong Kinh Doanh MLM

Cù Công Tạo - Thủ Lĩnh Trong Kinh Doanh MLM

In bài này

Written By Ban Biên Tập Website on Thứ Hai, 14 tháng 3, 2016 | 13:10:00

Là con thứ năm trong một gia đình thuần nông, thường trú tại ấp nhất A, xã Chánh Hội, huyện Mang Thít, tỉnh Vĩnh Long. Cuộc sống gia đình cả thảy 9 người chỉ dựa vào tám công ruộng. Ba má  tôi suốt tháng quanh năm bươn chải bằng rất nhiều nghề để nuôi 7 anh chị em tôi ăn học. Công việc đồng áng lại bận rộn quanh năm, dù vậy cuộc sống gia đình vẫn luôn rơi vào cảnh khó khăn túng thiếu
Tranh thủ thời gian rảnh rỗi vụ mùa, nhà tôi còn làm thêm nghề dừa sấy. Chẳng rõ bắt đầu từ bao giờ, tôi chỉ nhớ rằng lúc tôi còn rất nhỏ, ngoài thời gian đi học, tôi hầu như ngày nào cũng theo ba má đi mua dừa ở khắp các xóm làng, bắt đầu là việc khệ nệ ôm từng trái dừa đặt chúng lại thành từng đống một, rồi dần đến những việc mà ba và anh hai tôi làm hàng ngày thường làm là leo lên hàng chục, hàng trăm cây dừa cao chót vót mỗi ngày để giật những quả dừa khô, rồi bổ, rồi khuân, rồi cạy...tất cả tôi đều có thể làm thuần thục như một người trưởng thành. Một kỷ niệm mà tôi nhớ mãi đó là vào những ngày giáp Tết khi mà nhiều đứa trẻ cùng trang lứa đang tụm năm tụm ba trong những bộ đồ mới sẵn sàng đón Tết, cùng vui vẻ say sưa với những trò ném pháo - trò mà bọn trẻ như tôi thời đó thích nhất, thì tôi lại phải bồng bềnh bè hàng trăm quả dừa được kết xâu dưới sông hàng giờ: nước chảy, sông sâu...nghe những tiếng pháo lốp bốp mà rạo rực thèm được như chúng.
Khi học hết cấp II, nghề dừa sấy không còn kiếm được bao nhiêu, nhà tôi bắt đầu chuyển sang nghề buôn xoài. Công việc này kiếm được khá hơn nhưng vất vả không kém. Tôi còn nhớ như in cái cảm giác hai mắt cay xè vì bị kiến vàng tấn công lúc hái xoài. Suốt mấy tháng liền trong năm, trên cổ tôi không chổ nào không có vết kiến cắn, vết cũ có, vết mới có, vết cắn chồng lên nhau...nhiều đến nỗi nhiều bạn học cùng lớp với tôi không dám đến gần tôi vì cho rằng tôi bị ghẻ lở. Tuy nhiên, tôi không cảm thấy khó chịu về điều đó mà ngược lại cảm thấy vui vì giúp được ba má, đỡ đần phần nào gánh nặng của gia đình.
Sau khi tốt nghiệp cấp III, tôi thi đậu và trường Đại học Tổng hợp Tp. HCM. Khi hay tin, ba má tôi mừng vô cùng nhưng cũng lo lắng không ít, vì không biết lấy tiền đâu để lo cho tôi lên thành phố ăn học, nhưng cuối cùng cũng quyết định: lo được ngày nào hay ngày đó. Thế là tôi khăn gói lên Sài gòn nhập học. Tài sản quý giá duy nhất tôi mang theo lúc ấy là chiếc xe đạp cũ kỹ - tài sản thừa kế từ anh ruột. Chẳng hiểu lúc đó vì muốn khẳng định quyền sở hữu của mình hay vì trân trọng giá trị của tài sản gia truyền, tôi lập tức mua ngay về một hộp sơn màu trắng, tự tay sơn ngay lên sườn xe 3 chữ "Cù Công Tạo"  một cách công phu và tỉ mỉ. Mỗi lần ra vào nhà xe ký túc xá hay bãi giữ xe ở trường, chỉ cần từ xa là có thể nhận ra ngay chiếc xe của tôi với dòng chữ tên mình...Tôi rất lấy làm hài lòng về điều đó.
Nhưng có một việc làm tổn thương lòng tự trọng của tôi cũng bắt đầu từ đây. Vốn trong lớp học của tôi có hơn  một nửa là con gái, đa số lại là con nhà khá giả, các bạn ấy đi toàn xe máy, nào là cub 81, 82, DD đỏ... Có lần tan học, cả lớp chuẩn bị đi thăm một người bạn, khi nhìn chiếc xe đạp của tôi, một trong số các bạn ấy có người cười to mà nói với cả nhóm rằng: "Trời ơi...mọi người coi kìa, ông Tạo sợ bị mất xe đạp cùn nên khắc tên mình lên để làm dấu kìa...Xe thế bỏ ngoài đường cả ngày không ai thèm ngó nữa là sợ mất...!". Dứt lời nhiều bạn cười khúc khít, mặt tôi bỗng đỏ bừng, hai tai nóng hổi...Biết là  các bạn chỉ vô tâm trêu đùa nhưng có ai biết được rằng điều đó là tôi khó chịu vô cùng. Dù gì đó cũng là mồ hôi và công sức của anh Hai tôi đổi lại...Mọi người nổ máy xe lao đi, tôi cúi  người đạp xe theo sau mà lòng ngập cảm xúc...Sẽ có một ngày nào đó tôi cũng sẽ có xe máy mới.
Những năm tháng trên giảng đường đại học sẽ là khoảng thời gian rất đẹp nếu bạn không lo lắng về nơi ăn chốn ở hay tất bật lo chi phí sinh hoạt hàng ngày. Riêng với tôi, đó là  một chặng đường đầy thử thách. Mỗi lần gặp khó khăn hay mệt mỏi, thì hình ảnh những giọt mồ hôi lăn dài trên trán ba tôi sau khi trở xuống từ ngọn dừa cao chót vót lại hiện lên rõ như in trong tâm trí. Có lẽ đã chứng kiến cảnh ba má  vất vả hàng ngày nên ý nghĩ chia sẻ gánh nặng gia đình đã có trong tôi ngay từ lúc nhỏ. Nghĩ về cuộc sống gia đình, về ba mà lúc tuổi xế chiều tôi càng thấy mình có áp lực. Vì vậy mà những việc sinh viên có thể làm tôi đều đã làm: gia sư, tiếp thị, giữ xe, bán hàng, chạy bàn... tôi đều trải qua cả thảy. Những ngày tháng mài mò bên bàn học, những đêm dài thao thức trăn trở về tương lai...Tất cả đã nung nấu trong tôi một ý chí phải vươn lên bằng chính khả năng của mình, để một ngày nào đó có thể đạt được điều mình mong ước và giúp được ba má an hưởng tuổi già.
Sau khi tốt nghiệp ra trường năm 1998, tôi bắt đầu làm việc một cách lăn xả: ban ngày đi làm, tối lại đi dạy thêm tiếng Trung ở các trường ngoại ngữ. Dù rất nổ lực nhưng cũng chỉ kiếm đủ để chi tiêu hàng tháng. Nhiều lúc còn bị túng thiếu, vì vậy mà đôi lần bạn bè rủ nhau đi ăn uống tôi đều viện cớ bận bịu mà không đến, cuộc sống và công việc cứ thế trôi qua, mỗi ngày như mọi ngày, một ngày mới lại bắt đầu những công việc cũ...Lương tháng nào xài hết tháng đó. Dạy 5 năm ở Sài gòn mà cũng chỉ đủ để mua một chiếc xe Ware Tàu và một bộ máy tính đời cũ... rích.Tôi cảm thấy lúc đó mình như bị kiệt sức và hoang mang.
Rồi đến một ngày kia - một  ngày vô cùng ý nghĩa với tôi, ngày 19 tháng 11 năm 2000. Tôi gặp hai người: Ông Trương Càn Tín và Cô Lưu Tâm Tuệ. Chính hai người này đã đem đến cho tôi sự thay đổi, đồng thời cũng là người Thầy của tôi. Suốt hơn 8 năm, mỗi bước đi của tôi đều có sự quan tâm dìu dắt của họ: Khi tôi không biết, họ dạy tôi; Khi tôi thất bại, họ động viên tôi; Khi tôi thành công, họ cùng  chia sẻ với tôi. Nước mắt cùng chảy theo từng bước thăng trầm của công ty; niềm vui hòa chung khi cùng vượt qua khảo nghiệm. Bao năm qua tôi xem họ như những người thân yêu nhất của mình dưới mái nhà Tân Hy Vọng.
Vượt qua những cách nghĩ phiến diện và thiếu trung thực của mình, tôi đã đến với ngành nghề Kinh doanh đa cấp với cả một niềm đam mê lớn nhất, tôi nhận ra rằng ít có môi trường nào có được những đặc điểm sau đây:
   - Giúp người với người xích lại gần nhau hơn dựa trên nền tảng lợi ích thống nhất.
   - Mối quan hệ xã hội bội tăng gấp hằng chục, thậm chí hàng trăm lần bao gồm tốc độ quen biết, số lượng và chất lượng.
   - Kỹ năng mềm của con người được khai thác và hoàn thiện đến mức không còn gì bàn cãi, không như kiểu rao giảng lý thuyết của các trường đại học.
   - Nhân cách và bản lĩnh sống được tôi luyện qua chương trình Khai thác khả năng tiềm ẩn con người.
   - Đào tạo ra nhiều nhà quản lý giỏi cho ngành kinh doanh truyền thống và hành chính sự nghiệp.
   - Giáo dục ý thức chăm sóc sức khỏe cá nhân và cộng đồng với quy mô rộng lớn.
   - Du lịch, nhìn ra thế giới luôn là món khoái khẩu nhất.
   - Thu nhập bội tăng và cao đến mức làm cho nhiều người đố kị và sinh ra tâm lý nghi ngờ.
   -...
      Chính vì lẽ đó, tôi đã chọn nó gần 8 năm qua. Tôi đang chọn và sẽ mãi chọn và tiến bước trong lĩnh vực này.
Mơ ước của cậu bé khệ nệ ôm từng trái dừa, trượt chân té lăn tròn trên đất, muốn đỡ đần cho ba má, giúp đỡ gia đình và anh em ngày nào ... Ước mơ của cậu sinh viên tỉnh lẻ chân ướt chân ráo lên Sài Gòn từng bị nhóm bạn cười nhạo đến đỏ mặt tía tai cùng với bao trăn trở ngày nào ...nay đã trở thành hiện thực: Chiếc xe đạp cũ kỹ với dòng chữ sơn ngày xưa nay đã được thay bằng chiếc Toyota đời mới với cái tên thật đẹp - Innova.
Thật không thể kể hết được lòng biết ơn của tôi với những người Thầy thành công đã mang đến cho cá nhân tôi và cả gia đình tôi cơ hội. Không gì có thể so sánh được mối quan hệ khắng khít của tôi với ngôi nhà Tân Hy Vọng. Tôi sẽ đem hết thời gian và tâm huyết của mình để cùng với những người thân trong ngôi nhà đó tiếp tục cố gắng để cùng bước sang một thời kỳ mới đầy tiềm năng và triển vọng: Thời kỳ Đại liên minh !
Các bạn thân mến, đó là tất cả những gì tôi muốn nói với các bạn, dù tôi biết rằng mình không thể thuyết phục các bạn và càng không thể yêu cầu các bạn làm giống tôi. Nhưng NẾU bạn có cùng suy nghĩ, cảm nhận, ước mơ và khát khao có một môi trường để khẳng định giá trị tồn tại của mình, một công việc mà bạn có thể kiếm được số tiền như mình mong muốn, một không gian mà nơi đó bạn có thể là bạn với tất cả mọi người, của tri thức, của sự nâng cao, một nơi mà bạn sẽ không bao giờ cảm thấy chán nản mặc dù bạn luôn ở đó cả ngày. Bạn sẽ học được từ nơi đây những bài học về cuộc sống, về những giá trị cao đẹp của con người, để bạn nhận thấy rằng trong cuộc sống mình quá nhiều cái thừa và vô số điều thiếu sót...Bạn sẽ không cảm thấy mình lãng phí bất kỳ một giây phút nào khi bạn đặt chân tới đó...THÌ bạn hãy hành động như tôi. Vì đơn giản một điều rằng khi cách nghĩ giống, động tác giống thì kết quả chúng ta khẳng định sẽ giống nhau.

Chẳng lúc nào hoàn hảo nhất để khởi sự cả, chỉ có hiện tại này thôi bạn ạ! Chúc bạn hạnh phúc và thành đạt !
Share this article :
Website cung cấp kiến thức đầy đủ về kinh doanh theo mạng, nơi gặp gỡ những người đã thành công trong kinh doanh theo mạng
Copyright © 2016. Website Cung Cấp Thông Tin Đầy Đủ Về MLM, Kinh Doanh MLM, Kinh Doanh Theo Mạng, Kinh Doanh Đa Cấp, Thủ Lĩnh MLM.
Đường Link website: Thủ Lĩnh MLM | Sách MLM | Công Ty MLM | Tư Liệu MLM | Câu Chuyện MLM | Kiến Thức MLM | Sách MLM | Công Ty MLM | Tư Liệu MLM | Câu Chuyện MLM | Kiến Thức MLM | Sách MLM | Công Ty MLM | Tư Liệu MLM | Câu Chuyện MLM | Kiến Thức MLM